Văn học dân gian
Lời ăn tiếng nói của cha ông
Không phải chỉ để thuộc lòng — mỗi câu ca dao, tục ngữ là một mảnh kinh nghiệm sống, một cách nhìn đời được nén lại qua nhiều thế hệ. Duyệt theo chủ đề để hiểu vì sao chủ đề ấy lớn trong tâm thức dân gian.
Cái cò bay bổng bay lơ Lại đây anh gởi xôi ngô cho nàng. Đem về nàng nấu nàng rang, Nàng ăn có dẻo thì nàng lấy anh.
Ca daoMột ngày ba bữa cơm đèn Còn gì má phấn răng đen hỡi chàng?
Ca daoThế gian còn dại chưa khôn Sống mặt áo rách, chết chôn áo lành,
Ca daoĐôi ta như rượu với nem, Đang say ngây ngất, ai dèm chớ xa.
Ca daoAi ơi đừng bỏ vợ ta,
Ca daoTừ ngày Tự Đức lên ngôi, Cơm chẳng đầy nồi trẻ khóc như ri. Bao giờ {{w|Tự Đức}} chết đi, Thiên hạ bình thì lại dễ làm ăn.
Ca daoThân em như cá trong bồn, Không ăn có chịu, tiếng đồn oan chưa!
Ca daoChớ tham đồng bạc con cò, Bỏ cha bỏ mẹ đi phò ''Lang Sa''. (đồng bạc con cò: còn gọi là đồng bạc trắng, Lang Sa: nước Pháp)
Ca daoAnh đi đường ấy xa xa, Để em ôm bóng trăng tà năm canh. Nước non một gánh chung tình, Nhớ ai ai có nhớ mình hay chăng?
Ca daoNgang lưng thì thắt bao vàng, Đầu đội nón dấu, vai mang súng dài. Một tay thì cắp hỏa mai, Một tay cắp giáo, quan sai xuống thuyền. Tùng tùng trống đánh ngũ liên, Chân bước xuống thuyền nước mắt như mưa
Ca dao{{w|Sông Hương}} nước chảy lờ đờ, Dưới sông có đĩ, trên bờ có vua
Ca daoĐã rằng là nghĩa vợ chồng
Ca daoAi ơi chớ vội cười nhau Cười người hôm trước, hôm sau người cười.
Ca daoTay nâng khăn gói sang sông Mồ hôi ướt đẫm, thương chồng phải theo.
Ca daoCái cò lặn lội bờ ao Hỡi cô yếm đào lấy chú tôi chăng chú tôi hay tửu hay tăm Hay nước chè đặc, hay nằm ngủ trưa Ngày thì ước những ngày mưa Đêm thì ước những đêm thừa trống canh
Ca daoAnh em như thể tay chân Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần.
Ca daoAi xin anh lấy được mình, Để anh vun xới ruộng tình cho xanh. Ai xin mình lấy được anh, Bõ công bác mẹ sinh thành ra em.
Ca daoTháng tám có chiếu vua ra, Cấm quần không đáy người ta hãi hùng. Không đi thì chợ không đông, Đi thì phải lột quần chồng sao đang! Có quần ra quán bán hàng, Không quần ra đứng đầu làng trông quan.
Ca daoThân em như cánh hoa hồng, Lấy phải thằng chồng như đống cứt khô.
Ca daoXa xa Côn Đảo nhà tù, Biển sâu mấy khúc, lòng thù bấy nhiêu.
Ca daoNgồi buồn nhớ mẹ ta xưa Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương.
Ca daoThật thà cũng thể lái trâu Yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng.
Ca daoThừa quan rồi mới đến dân Thừa nha môn, mới đến phần đò đưa.
Ca daoĐêm khuya thiếp mới hỏi chàng: Cau xanh ăn với trầu vàng xứng chăng? Trầu vàng nhá lẫn cau xanh, Duyên em sánh với tình anh tuyệt vời.
Ca daoCô kia cắt cỏ một mình, Cho anh cắt với chung tình làm đôi. Cô còn cắt nữa hay thôi, Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng.
Ca daoĐêm đêm khêu ngọn đèn loan, Nhớ chàng quân tử thở than mấy lời. Mong chàng chẳng thấy chàng ôi, Thiếp tôi trằn trọc vội rời chân ra. Nhác trông lên đã xế tà Đêm khuya khoắt con gà gáy sang canh. Mong anh mà chẳng thấy anh, Thiếp tôi buồn bã khêu quanh ngọn đèn.
Ca daoThân em như quả dâu tây, Lâu lâu anh bóp cho lây nỗi buồn.
Ca daoẤy ai dắt mối tơ mành, Cho thuyền quen bến cho anh quen nàng. Tơ tằm đã vấn thì vương, Đã trót dan díu thì thương nhau cùng.
Ca daoQuan văn mất một đồng tiền Xem bằng quan võ mất quyền quận công.
Ca daoĐôi ta như ruộng năm sào, Cách bờ ở giữa làm sao cho liền?
Ca daoNguồn: vi.wikiquote.org · vi.wiktionary.org (CC BY-SA 4.0)